Chùm thơ Lê Thanh Nga

Viện nghiên cứu Văn hóa và Ngôn ngữ

Số lượt xem:
263375

Trang web hiện có:
14 khách & 0 thành viên trực tuyến

Chùm thơ Lê Thanh Nga

Tác giả: Lê Thanh Nga
Ngày đăng: Thứ ba, 25 Tháng 10 2011 07:54

NGƯỜI THỔI SÁO

Tiếng trúc véo von và bờ môi biền biệt
Liếp cỏ xanh xao những lá mắt ưu phiền
Không ngăn nổi bàn tay gió lang thang nơi hôn mê triền ngực
Sau bức mành những tiếng rên liếm vào đêm mằn mặn
Thức dậy nõi niềm cây cỏ xa xăm

Nườm nượp về đâu những bàn tay ngàn năm
Những mảng màu hình đá ố vàng và những nét rêu phong loạng choạng
Nước lặng lẽ về đâu người đàn bà không biết tuổi
Lặng lẽ gọi vào triền đê ý nghĩ nhịp buồn

Đi về đâu những hoang dại mênh mông
Khi thẳm sâu đã mệt nhoài không đủ sức cháy lên bài ca đầu tiên và bài ca sau rốt

Tiếng trúc véo von và bờ môi biền biệt
Có phải từ thung xa rống lên những gọi bầy
Có phải giọng cá trầm trầm nơi đáy sông sâu
Có phải tiếng ốc bò buồn buồn từ nao nao phía cát

Ta một đời mơ giấc mơ bay lên của loài chim cánh cụt
Tóc mộng du cả sóng ngang trời
Vinh, 1999

 

CHIỀU NHẸ

Chiều êm như thảm cỏ
Thẩn thơ buồn không lời
Một con thuyền êm đỗ
Một du dương triền môi

Cơn gió nào man mác
Trên ngực buồn mênh mang
Đôi mắt nào biền biệt
Đưa nỗi niềm lang thang

Con đường rồ dại thẳng
Nườm nượp muôn người đi
Ai chân không cất bước
Màu cỏ rêu xanh rì

Lê tấm thân ì ạch
Ôm khát vọng thăng thiên
Đành tan vào đâu đó
Những thở dài không tên.
Vinh, 1998

 

VỚI HUẾ

Tôi lang thang đi tìm một ngụm Huế
Hương giang buồn nấc sóng chiều hôm
Có chiếc lá mộng du vào hoàng thành và lắc lư cười một nguồn cơn bỏ ngỏ
Xa xăm tiếng cá quẫy đuôi buồn

Tôi thăm thẳm vào chiều trước những mái cong lặng thầm hóa đá
Đối diện với trăm năm
Thấp thỏm trước chính mình
Bao thế kỉ lần lượt tàn trong câu hát
Chỉ cỏ muôn đời vẫn thản nhiên xanh

Tôi nghe tiếng bước chân khua gió
Chiếc bóng vàng son lảo đảo đến bên thành
Gương mặt vua hoang tàn như miếu đổ
Một mình nghe rong rêu.


Huế, tháng 7/ 1998
 

SÓNG MỊ CHÂU
 
Loa thành
Một bãi cỏ hoang
Biển chiều
Đỏ
Ngỡ máu loang thuở nào
Nhạt nhòa
Con sóng Mị Châu
Biển thổn thức
Biển thì thào
Với ai?
Ngọc trong quặn xé lòng trai
Cho long lanh nỗi đau dài ngàn năm
Rùa vàng thuở ấy bặt tăm
Ngàn năm
sóng
vẫn mênh mông cuộc tình

Tháng 7/ 1996

 

Bài mới nhất

Bài nhiều người đọc nhất: