Văn học - Nghệ thuật

Viện nghiên cứu Văn hóa và Ngôn ngữ

Số lượt xem:
263369

Trang web hiện có:
13 khách & 0 thành viên trực tuyến

Chùm thơ Lê Thanh Nga

NGƯỜI THỔI SÁO

Tiếng trúc véo von và bờ môi biền biệt
Liếp cỏ xanh xao những lá mắt ưu phiền
Không ngăn nổi bàn tay gió lang thang nơi hôn mê triền ngực
Sau bức mành những tiếng rên liếm vào đêm mằn mặn
Thức dậy nõi niềm cây cỏ xa xăm

Nườm nượp về đâu những bàn tay ngàn năm
Những mảng màu hình đá ố vàng và những nét rêu phong loạng choạng
Nước lặng lẽ về đâu người đàn bà không biết tuổi
Lặng lẽ gọi vào triền đê ý nghĩ nhịp buồn

Đi về đâu những hoang dại mênh mông
Khi thẳm sâu đã mệt nhoài không đủ sức cháy lên bài ca đầu tiên và bài ca sau rốt

Tiếng trúc véo von và bờ môi biền biệt
Có phải từ thung xa rống lên những gọi bầy
Có phải giọng cá trầm trầm nơi đáy sông sâu
Có phải tiếng ốc bò buồn buồn từ nao nao phía cát

Ta một đời mơ giấc mơ bay lên của loài chim cánh cụt
Tóc mộng du cả sóng ngang trời
Vinh, 1999

 

CHIỀU NHẸ

Chiều êm như thảm cỏ
Thẩn thơ buồn không lời
Một con thuyền êm đỗ
Một du dương triền môi

Cơn gió nào man mác
Trên ngực buồn mênh mang
Đôi mắt nào biền biệt
Đưa nỗi niềm lang thang

Con đường rồ dại thẳng
Nườm nượp muôn người đi
Ai chân không cất bước
Màu cỏ rêu xanh rì

Lê tấm thân ì ạch
Ôm khát vọng thăng thiên
Đành tan vào đâu đó
Những thở dài không tên.
Vinh, 1998

 

VỚI HUẾ

Tôi lang thang đi tìm một ngụm Huế
Hương giang buồn nấc sóng chiều hôm
Có chiếc lá mộng du vào hoàng thành và lắc lư cười một nguồn cơn bỏ ngỏ
Xa xăm tiếng cá quẫy đuôi buồn

Tôi thăm thẳm vào chiều trước những mái cong lặng thầm hóa đá
Đối diện với trăm năm
Thấp thỏm trước chính mình
Bao thế kỉ lần lượt tàn trong câu hát
Chỉ cỏ muôn đời vẫn thản nhiên xanh

Tôi nghe tiếng bước chân khua gió
Chiếc bóng vàng son lảo đảo đến bên thành
Gương mặt vua hoang tàn như miếu đổ
Một mình nghe rong rêu.


Huế, tháng 7/ 1998
 

SÓNG MỊ CHÂU
 
Loa thành
Một bãi cỏ hoang
Biển chiều
Đỏ
Ngỡ máu loang thuở nào
Nhạt nhòa
Con sóng Mị Châu
Biển thổn thức
Biển thì thào
Với ai?
Ngọc trong quặn xé lòng trai
Cho long lanh nỗi đau dài ngàn năm
Rùa vàng thuở ấy bặt tăm
Ngàn năm
sóng
vẫn mênh mông cuộc tình

Tháng 7/ 1996

 

Chùm thơ Lê Hồ Quang

 
 
VỌNG
 
Anh có về với Huế
dọc con đường lá bay
bao nhiêu cỏ đã mọc
âm thầm xanh dấu giày
 
Tình yêu như đá cuội
ta một lần lỡ tay
những niềm đau sương khói
bay theo mùa lá bay
 
Vĩ Dạ thôn xa lắm
người mờ nhân ảnh rồi
đành thôi lời từ tạ
Huế bây giờ sông trôi...
 
CHIỀU
 
Trầm tư chiều nghiêng bóng
Lặng lẽ lá vàng trong cây
Con chim cuối cùng bay nốt
Tiếng kêu thưa thớt hao gầy
 
Từ biệt khúc ca ngày cũ
Khúc ca buồn bã dịu dàng
Kỉ niệm vàng mơ lá
Còn âm thầm mong dấu chân
 
 
Thời gian xanh rì cỏ
Dưới chân cổ thành rêu phong
Chiều vừa thả rơi chiếc lá
Dấu môi hôn cuối cùng...
 
DỰ CẢM
 
Đừng nói với em những từ biệt giận hờn
Em,
chắc gì còn trở lại
Loa kèn vườn sau đã nở
những quả chuông con khe khẽ rung đêm
còn sót lại trong vườn vụng dại...
đừng nói với em những từ biệt giận hờn
bởi rồi anh cũng sẽ tin
tiếng thở dài trong đêm cá quẫy
sẽ thành sóng xao trí nhớ mặt hồ
giọt cà phê đắng đêm không ngủ...
 
THƯ GỬI THẦY GIÁO CŨ
 
Thầy ơi,
năm hai mươi tuổi
con hiểu rằng những câu thơ mình viết ra
bất lực
có thể nói hết được chăng, những mặc cảm tủi hờn của thằng em trai con, gương mặt lầm lì trước tuổi
 mười bảy tuổi bỏ nhà ra đi, tưởng là biệt xứ
những câu cửa miệng tàn nhẫn lạnh lùng
tiếng thở dài của ba con não nuột đêm đêm
hơi điếu rít tưởng chừng xé phổi
một đời long đong, lận đận,
sáu mươi tuổi không tìm ra chỗ đứng cho mình
chúng con lớn dần lên theo tháng theo năm
những lời lẽ đắng cay, nỗi tủi hờn tê dại
mười ba tuổi con đã biết triết lí sâu xa, những lời lẽ chính con không hiểu
mười ba tuổi như một loài trái cây chín cớm, nụ cười u ám
khi ấy, thầy nói con bé này rồi sẽ khổ.
không ai đoán trước được những nẻo đường số phận
số phận sinh ra con dưới một mái nhà không vui, nụ cười trẻ thơ không trọn vẹn
sẽ theo suốt đời con là niềm mặc cảm
mặc cảm như con nhím xù lông trong góc tối náu mình
mặc cảm không cho con giây phút bình yên, biến con thành kẻ điêu trá lầm lì, tươi vui trâng tráo
biến con thành kẻ trên không chằng dưới không rễ, có quê hương mà như không quê hương, bạn bè thân quen rồi như khách lạ
 
Thầy ơi,
năm mười ba tuổi thầy dạy con phải biết ước mơ
nhưng bây giờ con biết mình bất lực
đã vĩnh viễn khép lại rồi nẻo về cổ tích
những lâu đài tin yêu hoang phế cả rồi
nếu thế gian này thêm một cô Tấm cũng - chỉ - thế - mà - thôi
sẽ chẳng ánh mắt nào ném theo đâu nếu không váy áo lượt là đi xem hội
và nếu trong lòng có trăm hờn nghìn tủi
khóc đến nghẹn lời vẫn chẳng bụt hiện ra đâu
hai mươi tuổi có những điều chưa kịp nhớ thì đã lãng quên
thích điều chỉnh gương mặt mình như một trò đùa ráo hoảnh
con nhạo báng chính mình chỉ để xót xa thêm
thế giới này không phải của con
con lạc lõng cả nơi được sinh ra, cả nơi đang đang sống
hy vọng bị bào mòn theo từng ngày thất vọng
đã lỗi nhịp rồi, ngay từ thuở đầu tiên
có một ngày một người cũng bỏ con đi
hai mươi tuổi con hiểu những câu thơ không thể níu chân tình yêu ở lại
hai mươi tuổi con khóc những ảo tưởng vu vơ suốt đời không hoàn thiện
số phận trớ trêu, hạnh phúc giỡn đùa
đã sáu năm nay con sống một mình
một quả lắc đồng hồ đang mòn vẹt đi trong khung ngực cũ mèm hoen rỉ
những trong sáng ngây thơ hình như không còn nữa
nhưng có đêm nào như đêm nay, trống rỗng cô đơn, quá chừng mệt mỏi
con thèm được phút giây được lại là mình
thầy ơi, liệu có nơi nào cho con trở lại
khi con đâu còn là con bé ngày xưa, năm mười ba tuổi?
dẫu chỉ một niềm an ủi cũ xưa, một niềm luyến tiếc cũ xưa hay là ảo ảnh
con xin quá khứ một chiếc vỏ ốc nhỏ thôi, đủ để náu mình
rồi ngày mai con sẽ ra đi.
 
ĐỘC THOẠI
 
Em đã đánh mất anh
mãi mãi
giá em biết em đã làm gì?
con bé suốt đời ngốc dại.
 
Thành phố thì gần
chân trời xa mãi
sao anh không một lần trở lại?
 
Dẫu chỉ đôi tiếng bước chân
dẫu chỉ đôi tiếng gọi thì thầm
trái tim như ngôi nhà bỏ vắng
cằn khô nước mắt
giá anh biết được!
hạnh phúc là con cá đã quẫy khỏi tay mình
lao xuống dòng sông loáng bạc
Bơi đi!
những giấc mơ chưa một lần hiện thực
câu thơ thành vệt xước thời gian
 
Lòng kiêu hãnh đã không cho em quỳ gối
dẫu một lời van xin
một lời thú lỗi
sao anh không một lần trở lại?
em sẵn sàng đánh đổi tất cả để lấy một đêm mưa có anh đứng đợi.
 
Hạnh phúc là chiếc gai hồng
đã đâm vào lòng đau nhói!
 
THÁNG TƯ
 
Em biết là điều không thể
Tháng tư. Hoa gạo tơi bời
Đừng nắm tay nhau thế nữa
Đừng!... lặng im hụt hơi...
 
Này anh, trong đầm sen đã mọc
Những đài hoa lẻ loi
Những vòng tròn xanh loang mãi
Những câu hỏi dấu lên trời
 
Anh đừng ngắt đi câu hỏi
Để riêng mình tiếc thương thôi.
 
BÓNG
 
Gửi bóng những muộn màng
Chia tay thêm vội vã
Em về. Biết một ngày
Hoa bừng bừng sắc lửa
 
Bao nhiêu lời đợi hứa
Khi gió chớm sang mùa
Vỏ ốc cầm kỉ niệm
Vỡ giữa lòng thâm u
 
Sao em về cùng gió
Bỏ quên lời lãng du?
Anh - một lần xác lá
Rơi lặng ngày tháng tư!
 

Bài mới nhất

Bài nhiều người đọc nhất: